Trang Chủ website.

Nơi đây, các bạn có thể chia sẻ kinh nghiệm thiên văn cho nhau. Hãy nuôi tình yêu của mình, tình yêu đối vơi thiên văn trong mỗi chúng ta. Hãy cùng nhau thực hiện ước mơ được quan sát bầu trời hoặc hơn cả thế là trở thành nhà thiên văn học.

Có bao giờ bạn suy nghĩ và muốn trở thành một nhà thiên văn học không? Tôi cũng đã từng mơ ước và hiện nay tôi đang gắng hết sức mình để thực hiện được ước mơ đó. Biết đâu chừng...!

 

Hình ảnh

HÌNH ẢNH

Nguyệt thực (hay còn gọi là Mặt Trăng máu) hiện tượng thiên văn khi Mặt Trăngđi vào hình chóp bóng của Trái Đất, đối diện với Mặt Trời.

Trên tất cả các điểm nằm ở bán cầu quay về Mặt Trăng đều có thể nhìn thấy nguyệt thực. 

Nguyệt thực bán phần khó nhìn thấy bằng mắt thường do ánh chói của Mặt Trời giảm thiểu.

Khi nguyệt thực toàn phần diễn ra, tia Mặt Trời trước khi đến được Mặt Trăng đã chiếu vào chóp bóng của Trái Đất và bị khí quyển Trái Đất khúc xạ. Các tia sáng bước sóng ngắn đã bị cản lại hết, chỉ còn các tia có bước sóng dài (đỏ, cam) xuyên qua, do đó, Mặt Trăng thường hiện ra dưới màu đỏ nhạt.

Thời gian tối đa của nguyệt thực toàn phần: 104 phút (trường hợp thường hay tái diễn); nguyệt thực một phần: 6 giờ.

 


Nguyệt thực toàn phần vào thứ sáu năm 2011

Nhật thực xảy ra khi Mặt Trăng đi qua giữa Trái Đất và Mặt Trời và quan sát từ Trái Đất, lúc đó Mặt Trăng che khuất hoàn toàn hay một phần Mặt Trời. Điều này chỉ có thể xảy ra tại thời điểm sóc trăng non khi nhìn từ Trái Đất, lúc Mặt Trời bị Mặt Trăng che khuất và bóng của Mặt Trăng phủ lên Trái Đất.[1][2] Trong lúc nhật thực toàn phần, đĩa Mặt Trời bị che khuất hoàn toàn. Với nhật thực một phần hoặc hình khuyên, đĩa Mặt Trời chỉ bị che khuất một phần.

Nếu Mặt Trăng có quỹ đạo tròn hoàn hảo, gần hơn Trái Đất một chút, và trong cùng mặt phẳng quỹ đạo, sẽ có nhật thực toàn phần xảy ra mỗi lần trong một tháng. Tuy nhiên, quỹ đạo của Mặt Trăng nghiêng hơn 5° so với mặt phẳng quỹ đạo của Trái Đất quanh Mặt Trời (xem mặt phẳng hoàng đạo), do vậy bóng của Mặt Trăng lúc trăng non thường không chiếu lên Trái Đất. Để hiện tượng nhật thực cũng như nguyệt thực xảy ra, Mặt Trăng phải đi qua mặt phẳng quỹ đạo của Trái Đất. Hơn nữa, quỹ đạo của Mặt Trăng có hình elip, và nó thường ở đủ xa Trái Đất khiến cho kích cỡ biểu kiến của nó không đủ lớn để che khuất hoàn toàn Mặt Trời lúc nhật thực. Mặt phẳng quỹ đạo của Mặt Trăng và của Trái Đất mỗi năm cắt nhau tại các điểm nút lên và nút xuống của quỹ đạo; và có ít nhất là 2 và nhiều nhất là 5 lần nhật thực xảy ra trong một năm, cũng không thể có nhiều hơn hai lần nhật thực toàn phần trong cùng một năm.[3][4] Tuy nhiên, tại một nơi cụ thể trên Trái Đất, hiện tượng nhật thực toàn phần xảy ra là rất hiếm bởi vì bóng của Mặt Trăng trong lúc hiện tượng này xảy ra đổ lên Trái Đất theo một dải hẹp và trong thời gian ngắn, với lần lâu nhất khoảng 7 phút (nhật thực toàn phần ngày 20 tháng 7, 1955).[4]

Hiện tượng che khuất là hiện tượng của tự nhiên. Tuy thế, trong lịch sử cổ đại và quan niệm của một số người hiện đại, nhật thực thuộc về hiện tượng siêu nhiên. Hiện tượng nhật thực toàn phần gây ra sự sợ hãi đối với người dân thời cổ đại do thiếu hiểu biết về thiên văn học, khi Mặt Trời dường như biến mất vào ban ngày và bầu trời tối đen trong vài phút.

Rất nguy hiểm cho mắt khi nhìn trực tiếp vào Mặt Trời. Do vậy để quan sát hiện tượng nhật thực trực tiếp cần sử dụng các loại kính bảo vệ mắt hoặc quan sát gián tiếp hình ảnh lúc nhật thực. Nhưng khi xảy ra hiện tượng nhật thực toàn phần, mắt có thể an toàn quan sát hiện tượng này trong lúc Mặt Trăng che khuất hoàn toàn Mặt Trời. Những người ưa thích hiện tượng này thường đi du lịch đến những nơi sắp xảy ra để chứng kiến và chụp ảnh.[5][6]

 


Hình ảnh nhật thực toàn phần năm 1999



Mưa sao băng Orion: Đêm 20, 21 tháng 10, người yêu thiên văn sẽ có cơ hội quan sát mưa sao bằng Orionids. Đây là một trong những trận mưa sao băng lớn hàng năm, tuy nhiên do thời tiết không thuận lợi và gần ngày Trăng tròn nên người quan sát sẽ gặp nhiều khó khăn khi theo dõi hiên tượng này.

 

Lần đầu tiên mưa sao băng này được quan sát là vào các năm 1839 và 1940 bởi nhà quan sát E. C. Herrick. Lần đầu quan sát vào năm 1839 ông đã kết luận rằng trận mưa sao băng kéo dài từ mùng 8 tới 15 tháng 10. Lần quan sát năm 1840 ông đính chính rằng nó bắt đầu mùng 8 và kết thúc vào 25 tháng 10.
Tuy nhiên, người đầu tiên quan sát chính xác trận mưa sao băng này là nhà thiên văn Herschel, ông đã quan sát được 14 sao băng của trận này xuất phát từ khu vực của chòm sao Orion vào ngày 18 tháng 10 năm 1864 và năm tiếp theo, ông đã kết luận cực điểm của nó chính là là 20 tháng 10 (năm 1965). Khi đó Orionids đã là một trong số những trận mưa sao băng lớn nhất hàng năm có thể quan sát.

1,5 thế kỉ trôi qua, các thiên thạch của Orionids vẫn còn rất nhiều trên khí quyển Trái Đất và chúng ta vẫn có thể quan sát trận mưa sao băng này dù với mật độ sao băng nhỏ hơn trước khá nhiều. Nó không còn là một trận mưa sao băng thật sự lớn khi so sánh với các trận Perseids, Geminids hay thậm chí Leonids, nhưng vẫn là một hiện tượng thiên văn đáng chú ý với những người yêu thích quan sát bầu trời với mật độ những năm gần đây từ 25 tới 30 sao băng mỗi giờ.

Năm nay, 2013, thời điểm lý tưởng nhất để quan sát hiện tượng này sẽ là đêm 20, rạng sáng ngày 21 tháng 10, cụ thể là sau 0h00 ngày 21. Tuy nhiên cực điểm của Orionids năm nay rơi vào gần ngày Trăng tròn, Mặt Trăng sẽ rất sáng khá gần chòm sao Orion gây ảnh hưởng đáng kể tới việc quan sát, ngoài ra thời tiết những ngày gần đây không thuân lợi cũng sẽ là cản trở lớn cho những người yêu bầu trời. Vì những lí do này, mong độc giả hết sức lưu ý và chủ động theo dõi tình hình thời tiết trước khi quyết định quan sát.

Để quan sát, bạn không cần chuẩn bị bất cứ dụng cụ nào, hãy tìm địa điểm phù hợp với góc nhìn rộng, không có ánh đèn, và đừng quên lưu ý thời tiết, bạn chỉ có thể quan sát nếu trời không có mây. Sau 0 giờ hãy hướng cái nhìn của bạn về bầu trời phía Đông, bạn sẽ thấy chòm sao Orion đã mọc lên và sẽ tiếp tục lên cao dần cho tới sáng. Chòm sao này rất dễ nhận ra bởi cái thắt lưng nổi tiếng là 3 ngôi sao sáng thẳng hàng và cách đều nhau tạo thành một đoạn thẳng rất đặc biệt trên bầu trời, gần đó là hai ngôi sao sáng nổi bật của chòm sao này là Betelgeuse và Rigel. Để rõ ràng hơn, xin tham khảo hình vẽ bên dưới, đó chính là khu vực trung tâm của trận mưa sao băng.


d
 Hình ảnh mưa sao băng từ chòm Orion





Phải nói là quá đẹp luôn ý!

Chỉ bằng một máy ảnh kỹ thuật số đơn giản, hình ảnh tuyệt đẹp của dải ngân hà đã được ghi lại bởi nhiếp ảnh gia Bret Webster. Những hình ảnh này được ghi lại trong vòng 3 năm. Nhưng kể từ khi một trong số chúng được xuất hiện trên tạp chí National Geographic, cuộc đời của ông đã sang trang mới.

Mặc dù những hình ảnh của ông về thiên hà trông giống những gì được chụp từ bằng các thiết bị tinh vi trên kính viễn vọng Hubble, nhưng ông Webster thừa nhận đã chụp chúng chỉ bằng máy ảnh số thông thường. Chỉ chụp bầu trời đêm ở công viên quốc gia ở Utah – quê hương ông - Webster đã tạo ra những hình ảnh tuyệt đẹp làm nổi bật sự liên kết giữa các hành tinh trong vũ trụ.

“Tôi cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc đối với sa mạc Utah nhưng luôn có một nỗi sợ hãi mơ hồ khi đến thăm Vườn quốc gia Arches và Canyon Lands”, Bret tâm sự. Ông nói rằng nghề nghiệp mới của mình đã bắt đầu khi ông mượn chiếc máy ảnh Nikon của vợ 3 năm trước và tới thăm công viên quốc gia Utah để chụp những bức hình đẹp nhất. Một số bức ảnh đã truyền cảm hứng cho ông tin rằng nó tương đồng với các tác phẩm được tạo ra bởi người cổ gọi là Văn hóa phương Tây cổ cách đây 8000 năm về trước.
“Trong những bức ảnh của tôi, tôi thích làm chúng có vẻ tương đồng với những bức họa từ 8000 năm trước. Sự tồn tại của chúng là một phần của dải ngân hà.”
Hiện tại, ông dùng máy ảnh chuyên dụng để chụp ảnh. Nam Utah là một trong những vùng có bầu trời đêm tối đẹp nhất Hoa Kỳ. “Tôi sử dụng ống kính rất rộng và nhanh, giúp chụp đầy đủ giải ngân hà với 1800 panorama. Tôi biết nơi mà tất cả các địa điểm bí mật để ghi lại vẻ đẹp của dải Ngân Hà vào ban đêm.
Ông nói thêm rằng ông rất thích các yếu tố tự nhiên, gợi ông nhớ lại thời gian qua địa chất và cố gắng để mang lại điều này trên các tấm ảnh của mình.
Tôi nhìn thấy vũ trụ tại nơi làm việc và tất cả mọi nơi quanh hẻm núi. Sự xói mòn của đá, gió thổi qua các hẻm núi, và động vật hoang dã đi lang thang trong vùng đồng bằng. Tôi chỉ cố gắng để chụp lại một phần nhỏ câu chuyện

 

Hiện tượng lạ trên bầu trời Việt NamHiện tượng lạ trên bầu trời Việt Nam

Tối qua (1/12), nhiều người dân trên khắp Việt Nam được chiêm ngưỡng cảnh tượng ngoạn mục: Mặt trăng, sao Kim và sao Mộc đứng gần nhau nhất, tạo thành hình mặt cười sáng rực trên bầu trời phía tây.

Hai hành tinh sáng nhất trong hệ mặt trời đứng cách mặt trăng chỉ 2 độ, và sáng rực suốt đêm qua, với sao Mộc ở bên trái và sao Kim ở bên phải. Hiện tượng này được gọi là "Sự trùng phùng của các hành tinh", xảy ra khi các hành tinh quay đến một vị trí gần như trùng nhau trên một đường thẳng. Nó sẽ không lặp lại cho đến tận năm 2012."Chưa bao giờ tôi thấy hình ảnh đẹp như chiều tối qua. Lúc đó khoảng 6 rưỡi. Mặt trăng sáng đến nỗi phần tối của nó cũng mờ mờ như khi có nguyệt thực, và bên trên đó không xa, ở hai đầu mũi của cánh cung mặt trăng là hai ngôi sao sáng rực. Tiếc quá tôi phải đón con nên không ngắm được cảnh này lâu", chị Hoa, nhà ở Mỹ Đình vui vẻ kể lại. Ông Đặng Vũ Tuấn Sơn, Chủ tịch câu lạc bộ thiên văn học trẻ Việt Nam, cho biết: "đây không phải là hiện tượng quá hiếm, và cũng không tuân theo một chu kỳ nhất định. Ngoài việc 3 thiên thể giao hội nhau như lần này, người ta cũng thể chứng kiến hiện tượng giao hội (trùng phùng) của các hành tinh khác, nhưng độ sáng thì có thể không bằng". Cũng theo ông Sơn, hiện tượng này thường diễn ra trong 5-6 ngày, do vậy, ngoài buổi chiều tối hôm qua, người quan tâm có thể theo dõi tiếp trong các ngày tới. Sao Mộc và Sao Kim đã tiến lại gần nhau rất nhanh trong vài ngày qua, và nằm ở vị trí gần nhau nhất là vào đêm thứ hai. Đặc biệt, do trời quang mây nên tối qua ở các tỉnh phía Bắc và Trung bộ bầu trời gần như trong vắt, khiến cảnh tượng trên trông rất rõ nét. Tại nhiều nơi khác như TP HCM, Bình Dương, Pleiku... cũng đều quan sát được. Do có thể quan sát được trên diện rộng, nên ở các vị trí khác nhau, người xem sẽ thấy "mặt trăng cười" có hình dáng hơi khác nhau. Một số nơi, hai hành tinh nằm gần như thẳng trên hai đầu cánh cung mặt trăng, nên trông "mặt cười" khá chuẩn. Ở những nơi khác, hoặc đến thời điểm mặt trăng di chuyển về phía đông, "mặt cười" trông như hơi bị méo miệng do mặt trăng nằm lệch về bên phải một chút so với hai "con mắt".


Nguồn Zing News